
Xin chào tất cả các bạn!
Từ ngày 23/11 đến chủ nhật tuần này là kỳ nghỉ Lễ tạ ơn tại Mỹ.
Tôi đã sang Mỹ được 2 tháng thông qua công ty Misamo, và hiện nay đang làm việc tại nhà máy Rose Hill (House of Raeford). Chắc hẳn nhiều người rất thắc mắc về môi trường làm việc cũng như cuộc sống tại đây, nên nhân thời gian nghỉ lễ tôi xin chia sẻ những kinh nghiệm của mình với mọi người.
Thứ nhất, về nhà máy chế biến gà.
Công việc thực sự rất vất vả đối với những người trước giờ không quen lao động chân tay. 8 giờ sáng bắt đầu làm việc, 11 giờ rưỡi nghỉ trưa 30 phút và đến 3 giờ rưỡi được nghỉ thêm 20 phút để ăn nhẹ, 5 giờ tan làm.
Một tuần làm việc 5 ngày, những lúc công việc nhiều cũng có thể tăng ca thứ bảy.
Lương khởi điểm lúc thử việc là 7.5$/ giờ sau đó tăng dần lên 8$/ giờ. Khi bạn đã có thể làm được khối lượng công việc nhiều hơn mức bình quân thì sẽ nhận được 9$/ giờ. Số giờ làm việc cơ bản một tuần là 40 tiếng, thời gian vượt quá sẽ nhân 1.5 lương.
Công việc vất vả nhất là treo gà (Hanging) và bạn sẽ nhận được 9$/ giờ ngay từ lúc bắt đầu. Tuy nhiên người phương Đông chúng ta có thể lực yếu và tầm vóc nhỏ bé hơn người phương Tây nên hầu như không phải làm vị trí này.
Cường độ lao động ở đây khá cao.
Nhà máy Rose Hill có tổng cộng khoảng 1000 nhân công, trong đó 70 người người Hàn Quốc.
Độ tuổi của nhân viên cũng rất đa dạng, từ 20 cho đến 60.
Người phương Đông được đánh giá là khéo tay hơn người phương Tây nên chủ yếu được giao các công việc cần độ tỉ mỉ cao như lóc xương gà (Deboning) 50%, đóng gói thịt (Packing) 30%, và các việc khác 20%.
Công việc nhìn chung là không quá khó hay nguy hiểm. Nhưng đa số chúng ta trước khi sang Mỹ đều là dân văn phòng, những việc chân tay như thế này lần đầu tiên làm nên tất nhiên sẽ rất vất vả.. Tuy nhiên sau khoảng 3 tháng thì mọi người có thể dần dần thích ứng và đủ sức chịu đựng cường độ công việc.
Thời gian thật sự trôi qua rất nhanh. Từng ngày từng này làm việc, chớp mắt đã thấy đến cuối tuần. Tôi nhớ quãng thời gian khi mình nhập ngũ ngày nào cũng mong ngóng “Chừng nào mình mới được xuất ngũ… Ngày đó mà không đến nhanh thì chắc mình không sống nổi”… Đến giờ khi nhớ lại 3 năm quân ngũ vẫn thấy nhanh đến ngạc nhiên. Huống hồ gì bây giờ chỉ cần chịu đựng đúng 1 năm thôi.
Ở đây tôi nhận thấy là so với những người khi sang Mỹ nhận ngay thẻ xanh, thì những người đã sinh sông tại Mỹ hoặc Canada một thời gian bằng visa tạm bợ sẽ hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của thẻ xanh hơn rất nhiều. Do đó họ luôn làm việc với sự vui vẻ cùng tấm lòng biết ơn vì công ty đã mở ra con đường giúp họ nhận được thẻ xanh.
*Tại nhà máy tôi đếm có 10 người phụ nữ Hàn Quốc đang làm việc, so với đàn ông thì phụ nữ sẽ được giao việc nhẹ hơn. Và những người đàn ông làm việc tại đây cũng tỏ ra ga lăng giúp đỡ phụ nữ rất nhiều trong công việc.. Vậy nên bạn không cần phải quá lo lắng về vấn đề phụ nữ có đủ sức làm việc tại nhà máy hay không.
Thứ hai, quãng đường đi làm và về nhà
Từ Raleigh đi đến nhà máy mất 1 tiếng 20 phút, còn từ Wilmington mất khoảng 50 phút ~ 1 tiếng. Tiền xăng cho 1 lượt đi và về khoảng 10$.
Đa số mọi người đều sử dụng hình thức đi chung xe (Car Pool). Quãng đường xa, xăng dầu lên giá, kinh tế khủng hoảng v.v… khiến chuyện đi chung xe không còn là việc xa lạ đối với người Mỹ.
Đi chung xe có thể giúp ích cho bạn rất nhiều mặt như tiết kiệm được chi phí xăng dầu, giảm bớt sự mệt mỏi khi phải lái xe một mình trên quãng đường dài v.v… Nếu bạn sang Mỹ cùng gia đình, cả nhà chỉ cần mua 1 chiếc xe. Bạn sử dụng 1~2 lần/ tuần để lái đến nhà máy, còn những ngày khác các thành viên trong gia đình có thể sử dụng, như vậy sẽ tiết kiệm được một khoảng chi phí lớn.
Thời gian đầu do không biết nên tôi lái xe đi làm một mình, sau đó dần dần quen biết nhiều bạn đồng nghiệp, những người bạn cùng chung cư, cùng độ tuổi v.v… và chúng tôi quyết định đi xe cùng nhau.
Thứ ba, về môi trường sống
Giá thuê nhà khoảng 1000$/ tháng, và đặc biệt thành phố Wilmington hầu hết là người da trắng. Con cái tôi khi đi học ở đây hầu như không gặp bạn học người châu Á nào.
Chi phí sinh hoạt ở North Carolina nhìn chung là không mắc. Đặc biệt là tiền học của bọn trẻ được miễn phí. Tôi rất hạnh phúc vì không phải tốn quá nhiều chi phí sinh hoạt, bọn trẻ đến trường cũng không chịu nhiều áp lực bài vở, thành tích như trường học châu Á. Tại Mỹ hầu như không mở các trung tâm dạy thêm.
Giá nhà ở rẻ, thực phẩm tươi sống cũng không quá mắc. Tuy nhiên giá đồ ăn ngoài tiệm thì hơi cao, vì phải chịu thuế và có thêm tiền Tip.
Điểm hạn chế là thành phố Wilmington trước giờ hầu như không có dân nhập cư sinh sống nên các trường học không có chương trình ESL (English as a Second Language – chương trình học tiếng anh dành cho những học sinh từ nước khác sang). Tuy nhiên người dân tại đây thật sự rất thân thiện nên con cái tôi khi đến trường có thể thích ứng rất tốt và dễ dàng kết bạn mới. Ngày đầu tiên đến trường, bọn trẻ đã khoe với ba mẹ về bạn bẻ mới.
Hơn nữa, các trường học châu Á vốn đào tạo kiến thức nâng cao và khắt khe hơn nhiều so với trường học Mỹ, các con tôi đã quen với nền tảng lúc trước nên khi sang Mỹ lúc nào cũng được 100 điểm các môn Toán và Khoa học. Chỉ có tiếng Anh và các môn xã hội là khá vất vả, mà điều này tất nhiên thời gian sẽ giúp bọn trẻ thích nghi dần.
Giáo viên hay khen các con tôi “ Trẻ em châu Á thật thà, ngoan ngoãn và học rất giỏi Toán”
Wilmington là thành phố nghỉ dưỡng thanh bình ven biển, chỉ mất 15~20 phút là có thể ra đến bãi biển. Ở Raleigh gần đó còn có trường ĐH Duke danh tiếng, đây là khu vực thích hợp để bạn có thể ổn định cuộc sống lâu dài.
Thứ tư, hoạt động giải trí
Tại nhà máy Rose Hill có rất nhiều người nhập cư làm việc. Tất cả đều từ những nơi xa xôi đến Mỹ với giấc mơ tương tự nhau nên mọi người rất dễ đồng cảm và trở nên thân thiết với nhau. Bên cạnh đó, dù bản thân tôi phải làm việc vất vả nhưng nghĩ đến việc có thể mang lại hạnh phúc và tương lai cho gia đình mình trên đất Mỹ nên tôi vẫn rất hạnh phúc.
Cuối tuần có rất nhiều câu lạc bộ câu cá, đánh golf, đá bóng v.v…
Những ai không biết tiếng Anh sẽ gặp khá nhiều trở ngại trong cuộc sống tại đây. Ở Los Angeles dân nhập cư rất đông nên bạn thậm chí có thể sử dụng ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ mà không cần dùng tiếng Anh, nhưng ở North Carolina thì lại không như vậy.
Bạn có thể tìm hiểu thông tin về đời sống ở đây như nhà hàng, nơi tham quan v.v… thông qua những người đã đến trước và thời gian đầu nên đi cùng với người nói được tiếng Anh.
Lời kết….
Trên đường đi làm về tôi thường hay ngắm mặt trời to tròn và đỏ âu như cánh hoa hồng đang dần lặn xuống. Không khí trong lành càng khiến cho buổi hoàng hôn thêm lộng lẫy. Đã từ lâu rồi tôi không thấy cảnh hoàng hôn đẹp như thế này tại đất nước mình.
Mỗi ngày, vừa ngắm hoàng hôn vừa ngâm nga câu hát “What a beautiful world!” trong chuyến xe về nhà cùng các bạn đồng nghiệp cũng là một thú vui nho nhỏ.
Tôi cùng tất cả bạn bè nhập cư đang làm việc tại nhà máy luôn tự động viên bản thân “Mình chỉ cần chịu đựng 1 năm thôi là sau này cả gia đình có thể sống hạnh phúc cả đời” và cố gắng vượt qua mọi vất vả.
Tôi xin mượn lời của những người bạn đến Rose Hill làm việc để nhận thẻ xanh sau một thời gian sống tạm bợ tại Mỹ hoặc Canada “ Sống trên nước Mỹ rồi mới hiểu được hết sự quý giá của tấm thẻ xanh”. Vì vậy cho dù công việc có vất vả đến mức nào họ cũng luôn vui vẻ thực hiện với sự biết ơn công ty House of Raeford.
Tác già: Williams